Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

14 điều hay về cong ty tan tan, 3700257990

14 điều hay về cong ty tan tan, 3700257990 Xem thêm : đi du lịch - Buồn ngủ - Tạp chí hay - Đi phượt - cap thả thính - stt bựa từ dichvuhay. vn 3700257990 Ngành nghề kinh doanh 1 Sản xuất món ăn, thức ăn chế biến sẵn 1075 2 Sản xuất tinh bột và các sản phẩm từ tinh bột 1062 3 Sản xuất dầu, mỡ động, thực vật 1040 4 Sản xuất ca cao, sôcôla và mứt kẹo 1073 5 Chế biến và bảo quản rau quả 1030 6 Bán buôn nông, lâm sản nguyên liệu (trừ gỗ, tre, nứa) và động vật sống 4620 7 Bán buôn thực phẩm 4632 8 Nghiên cứu và phát triển thực nghiệm khoa học tự nhiên và kỹ thuật 7210 9 Xây dựng công trình kỹ thuật dân dụng khác 4290 10 Sản xuất đồ uống không cồn, nước khoáng 1104 11 Kinh doanh bất động sản, quyền sử dụng đất thuộc chủ sở hữu, chủ sử dụng hoặc đi thuê 6810 12 Bán buôn máy móc, thiết bị và phụ tùng máy khác 4659 13 Sản xuất sản phẩm từ plastic 2220 14 Trồng cây hàng năm khác 0119 15 Trồng cây có hạt chứa dầu 0117 16 Sản xuất thực phẩm khác chưa được phân vào đâu 1079 17 Bán buôn đồ

Trở Về

Bài thơ Trở Về (Xuân Diệu), tác giả viết về sự trở lại khi Việt Nam giải phóng. Trong bài thơ chỉ là lời kể của một người mới đi xa về với quê hương đất nước, sự đổi mới được gắn liền với hình ảnh xã hội, nhịp sống con người… Từ những đứa trẻ còn bú cho đến những cô thôn nữ gánh gồng xinh xinh.

Trở Về (Xuân Diệu)

Cũng bởi vì tôi nhớ, tôi mong,
Một sớm mai hồng, tôi sẽ lên đường trở lại
Giữa vũ trụ nhân gian, trong gia đình xã hội
Giữa quốc gia nhân loại, trong thế giới gia đình,
Một sớm mai hồng, vắng một bình minh
Xanh mắt trẻ con,
Hồng môi thiếu nữ.

Tôi sẽ trở về, chân vui rón rén
Như hương đi những đêm xuân hò hẹn,
Như mắt yêu len lén,
Như tay vuốt quen quen;
Như đưa trẻ con nhay vú mẹ hiền,
Trong lòng đời tôi lại về náo động.

Bà mẹ đời du dương tay mở rộng,
Tôi nằm tròn làm một giọt sương hoa,
Hỏi cỏ cây: mình có nhớ thương ta?
Ta rất nhớ thương mình, nên trở lại.

– Vì đang sống, tôi vẫn còn sống mãi,
Vì còn yêu, tôi lại muốn yêu thêm;
Vì mắt tôi no đủ bóng ngày đêm,
Tai đẫy tiếng, hay môi mềm cảm giác,
Hôm nay vẫn nghĩ đèn đời bữa khác,
Như đứa con vừa bú mẹ một bên,
Một bên kia vẫn mơn vú mẹ hiền.

Tôi phải về vì quá đỗi yêu thương
Những con người làm bằng máu và xương
Vì thắc mắc sau khi mình đã chết,
Hội vui quá thế mà mình không biết.
Tôi lại về vì khúc nhạc sau đây
Đập vang trời, mời cả nước cùng mây.
Dù muốn ngủ, cũng thế nào ngủ được!
Như một sớm trên đường vang tiếng guốc,
Như một trưa chim chóc réo mùa hè
Tiếng dũa rèn đập nắng nhảy vàng hoe.
Tiếng tia sáng múa vờn quanh chiếc búa;
Những bánh xe quay, những guồng máy lụa
Những bàn chân dậm, những cánh tay nhanh,
Tiếng cất nhà, trời đất! gỗ lanh canh
Kêu thánh thót trong khi thành cửa sổ!
Những toa máy phì phì đang tập thở,
Những con tàu đẫy sức rúc huyên thiên:
– Tôi phải về nghe dự nhạc đoàn viên
Nhân loại mới nói cười như trẻ nhỏ.

Việt Nam sau một thời lao khổ,
Bây giờ cười như hoa nở.
Cô gái Việt gánh gồng xinh xinh,
Đâu cũng là những cô gái Bắc Ninh.

Hội loài người đông vui, luyến ái.
Cô Hạnh Phúc, đợi chờ cô mãi!
Gầy dựng cô, sứt mẻ những bàn tay,
Trật bả vai, rỏ máu những lông mày.
Nhưng cô đến, cả huy hoàng trên trán,
Đâu đã muộn rồi, hãy còn sớm chán!

Hội loà người vui vẻ lắm, ngày mai.
Tôi sẽ xin Đời, về một sớm mai.

8-1948

Bài thơ là một khung cảnh vui tươi náo nhiệt sau khi đất nước được hòa bình. Bạn có cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Các Bạn Đang Xem Bài Viết  Của Tác Giả Trong Tập  Tại Blog . Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

5 / 5 ( 1 vote )

Nhận xét

Bài đăng phổ biến