Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

14 điều hay về cong ty tan tan, 3700257990

14 điều hay về cong ty tan tan, 3700257990 Xem thêm : đi du lịch - Buồn ngủ - Tạp chí hay - Đi phượt - cap thả thính - stt bựa từ dichvuhay. vn 3700257990 Ngành nghề kinh doanh 1 Sản xuất món ăn, thức ăn chế biến sẵn 1075 2 Sản xuất tinh bột và các sản phẩm từ tinh bột 1062 3 Sản xuất dầu, mỡ động, thực vật 1040 4 Sản xuất ca cao, sôcôla và mứt kẹo 1073 5 Chế biến và bảo quản rau quả 1030 6 Bán buôn nông, lâm sản nguyên liệu (trừ gỗ, tre, nứa) và động vật sống 4620 7 Bán buôn thực phẩm 4632 8 Nghiên cứu và phát triển thực nghiệm khoa học tự nhiên và kỹ thuật 7210 9 Xây dựng công trình kỹ thuật dân dụng khác 4290 10 Sản xuất đồ uống không cồn, nước khoáng 1104 11 Kinh doanh bất động sản, quyền sử dụng đất thuộc chủ sở hữu, chủ sử dụng hoặc đi thuê 6810 12 Bán buôn máy móc, thiết bị và phụ tùng máy khác 4659 13 Sản xuất sản phẩm từ plastic 2220 14 Trồng cây hàng năm khác 0119 15 Trồng cây có hạt chứa dầu 0117 16 Sản xuất thực phẩm khác chưa được phân vào đâu 1079 17 Bán buôn đồ

Hư Vô

Bài thơ Hư Vô (Xuân Diệu), tác giả viết về mớ hư vô. Bài thơ trải qua nhiều cảm xúc, đầu bài thơ là sự than thân tôi là kẻ đưa răng bấu mặt trời, kẻ đựng trái tim máu đất, kẻ uống tình yêu dập cả môi… Tiếp theo là viết về một lúc già nua, sự bệnh hoàn của tuổi tác, ngồi góp lực nhớ lại ngày hôm nay.

Hư Vô (Xuân Diệu)

Nhưng mà tôi sẽ chết, than ôi!
Tôi kẻ đưa răng bấu mặt trời,
Kẻ đựng trái tim trìu máu đất,
Hai tay chín móng bám vào đời.

Kẻ uống tình yêu dập cả môi
Nhưng mà tôi sẽ chết, than ôi!
Tóc ngời mai mốt không đen nữa,
Tuổi trẻ khô đi, mặt xấu rồi.

Già nua đã bó sẵn hai tay,
Hôm ấy ta trông gượng ánh ngày;
Bệnh hoạn cắn xương như rắn rúc,
Ta ngồi góp lực nhớ hôm nay.

Chóng chóng ngày thơ vụt đến xuân;
Mau mau ngày mạnh yếu phai dần.
Ngày già vội vội mang sương đến,
Tuổi chết đây rồi! Bóng lụt chân.

kia ta thức, một mình đau,
Nghe tiếng giờ đi, não dạ sầu.
Bạn ở bên mình duy ngọn nhỏ
Con đèn chống chọi với đêm thâu.

Tôi run như lá, tái như đông,
Trán chảy mồ hôi, mắt lệ phồng.
Năm đẩy, tháng dồi, tôi đã đến
Trước bờ lạnh lẽo của hư không.

Đoạn thơ cuối như là một nổi lo, sự run sợ, trán chảy mồ hôi, mắt lệ phồng… Bạn cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Các Bạn Đang Xem Bài Viết  Của Tác Giả Trong Tập  Tại Blog . Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

5 / 5 ( 1 vote )

Nhận xét

Bài đăng phổ biến