Hư Vô

Bài thơ Hư Vô (Xuân Diệu), tác giả viết về mớ hư vô. Bài thơ trải qua nhiều cảm xúc, đầu bài thơ là sự than thân tôi là kẻ đưa răng bấu mặt trời, kẻ đựng trái tim máu đất, kẻ uống tình yêu dập cả môi… Tiếp theo là viết về một lúc già nua, sự bệnh hoàn của tuổi tác, ngồi góp lực nhớ lại ngày hôm nay.

Hư Vô (Xuân Diệu)

Nhưng mà tôi sẽ chết, than ôi!
Tôi kẻ đưa răng bấu mặt trời,
Kẻ đựng trái tim trìu máu đất,
Hai tay chín móng bám vào đời.

Kẻ uống tình yêu dập cả môi
Nhưng mà tôi sẽ chết, than ôi!
Tóc ngời mai mốt không đen nữa,
Tuổi trẻ khô đi, mặt xấu rồi.

Già nua đã bó sẵn hai tay,
Hôm ấy ta trông gượng ánh ngày;
Bệnh hoạn cắn xương như rắn rúc,
Ta ngồi góp lực nhớ hôm nay.

Chóng chóng ngày thơ vụt đến xuân;
Mau mau ngày mạnh yếu phai dần.
Ngày già vội vội mang sương đến,
Tuổi chết đây rồi! Bóng lụt chân.

kia ta thức, một mình đau,
Nghe tiếng giờ đi, não dạ sầu.
Bạn ở bên mình duy ngọn nhỏ
Con đèn chống chọi với đêm thâu.

Tôi run như lá, tái như đông,
Trán chảy mồ hôi, mắt lệ phồng.
Năm đẩy, tháng dồi, tôi đã đến
Trước bờ lạnh lẽo của hư không.

Đoạn thơ cuối như là một nổi lo, sự run sợ, trán chảy mồ hôi, mắt lệ phồng… Bạn cảm nhận gì về bài thơ này, để lại đóng góp của bạn ngay bên dưới đây nhé.

Các Bạn Đang Xem Bài Viết  Của Tác Giả Trong Tập  Tại Blog . Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

5 / 5 ( 1 vote )

Nhận xét

Bài đăng phổ biến